Kinh nghiệm du học Philippines của cựu du học sinh trường SMEAG

Dưới đây là một số kinh nghiệm du học Philippines của bản thân mình khi học tập tại đây. Hy vọng nó sẽ giúp các bạn có được một cái nhìn tổng quát nhất về học tiếng anh tại Philippines.

Đôi nét về bản thân, mình là một sinh viên Việt Nam, đã từng tham gia khóa học đào tạo TOEIC tại SMEAG Global Education.

  1. Lý do mình chọn Philippines

Đơn giản, yếu tố mình hướng đến đầu tiên là học phí. Một quốc gia ngôn ngữ chính là tiếng Anh – chi phí rẻ – gần Việt Nam và những nhận xét khá tốt từ người quen đang sống ở Philippines là những lý do mình quyết định đi du học Philippines.

Lựa chọn được khu vực học mang ý nghĩa rất quan trọng vì tại Philippines. Các thành phố được đánh giá là an toàn nhất, không bị ảnh hưởng bởi thiên tai, chính trị và là các khu du lịch nổi tiếng tại Philippines là Cebu, Baguio, Clark, Iloilo, Bacolod. Do mục đích du học của mình vừa kết hợp với du lịch nên mình đã chọn Cebu, thành phố lớn thứ hai của Philippines sau thủ đô Manila, Cebu được xem như là nơi giao thoa giữa vẻ đẹp cổ kính và hiện đại, với những bãi biển ” cát trắng, nắng vàng” cực đẹp và cũng là điểm đặt chân của nhiều trung tâm tiếng Anh chất lượng. Do là địa điểm du lịch nên giá cả sinh hoạt tại Cebu cũng hơi cao so với các thành phố khác. Và qua đây học tập thì đừng chọn địa điểm học, trường học có nhiều người Việt Nam để rồi tiếp xúc, ăn chơi tụ tập toàn tiếng Việt thì cũng như hàng ngày ở nước. Chọn trường nào có nhiều người nước ngoài nhé, các bạn ấy thật thà, tốt và thân thiện.

kinh-nghiem-du-hoc-philippines-5

Nói chung tiền nào của nấy, không phải trường nào cũng có chất lượng đào tạo tốt. Một số học viện, giảng viên vẫn sử dụng Taglish, một sự pha trộn ngôn ngữ giữa tiếng Anh và tiếng địa phương Tagalog. Cách phát âm, dùng từ của các giáo viên này nhiều khi gây nhầm lẫn, khó hiểu với du học sinh.

kinh nghiệm du học Philippines

Campus thứ 3 của SMEAG ở Guadalupe

Các trường đào tạo theo như mình thấy có chất lượng tốt như SMEAG, CIA, SPILS, CG, C&C. Điểm qua về ngôi trường mình học, SMEAG là học viện có danh tiếng về ranking khá cao và cũng là địa điểm khảo thí được ủy quyền của Cambridge, hội đồng Anh, ETS. Du học sinh Việt Nam mình qua Philippines không nhiều, chả yếu là người Hàn Quốc ( chắc khoảng tầm 50%), người Nhật Bản (35%), Trung Quốc+Đài Loan (10%) và còn lại là các quốc gia châu Á khác. Sang Philippines học tiếng Anh ở đủ mọi lứa tuổi, mọi ngành nghề bởi có nhiều chương trình học như TOIEC, IELTS, ESL, TESOL (bằng chứng nhận về phương pháp giảng dậy tiếng Anh dành cho giảng viên), tiếng anh thương mại,…

Cùng đợt đi với mình cũng có 2 bạn Việt Nam. Theo như đánh giá của các giảng viên thì sinh viên Việt Nam mình không được năng động, kém hòa đồng hơn các bạn sinh viên nước ngoài, có thể do ngại về trình độ ngoại ngữ, khác biệt văn hóa. Nhưng thực chất mấy bạn Hàn nói tiếng anh cũng không khá hơn người Việt mình đâu.

Học tiếng anh tại đây thì khắc nghiệt, bạn sẽ phải sử dụng tiếng anh 24/24h, có những lớp học 12h/ngày trong môi trường học 1:1 (1 học viên : 1 giảng viên)  hoặc 1:4 (4 học viên : 1 giảng viên). Sinh hoạt cùng mấy bạn Hàn với Nhật, bắt buộc mình phải suy nghĩ và sử dụng bằng tiếng Anh nên nó luyện cho mình phản xạ rất tốt đặc biệt là tự tin. Toàn bộ học viên đều bắt buộc tham gia lớp sparta theo giờ giới nghiêm nghiêm ngặt như quân đội, nếu không tuân thủ sẽ bị warning. Trong trường cũng đầy đủ các tiện nghi như bể bơi, phòng tập gym, wifi, golf…để học viên sử dụng nhưng trong khuôn viên hoàn toàn khép kín. Bọn mình chỉ được ra ngoài vào ngày cuối tuần hoặc ngày nghỉ lễ còn các ngày trong tuần thì không được phép ra ngoài. Toàn bộ lịch học như vậy, bạn muốn không học cũng không được. Chương trình học và thi thử vào mỗi thứ 6 cuối cùng hàng tháng đã tạo không ít áp lực, nhưng cũng vì vậy mà điểm TOEIC mình đã đạt 955 điểm sau 3 tháng. Các giảng viên của SMEAG cũng vui tính lắm, giảng dậy dễ hiểu nên kể cả bạn không biết tiếng anh cũng đều có thể học được.

Học tại trường, ăn chung ở chung với người Philippines thì lên nhanh lắm, qua 1 thời gian bạn sẽ cảm thấy mình tự tin hẳn, còn từ vựng và ngữ pháp thì vẫn phải do mình quyết tâm học là chính. Mấy bạn người Philippines toàn biết 2 thứ tiếng Tagalog và tiếng anh, nhưng phát âm rất tốt. Các trường dậy tiếng anh tư thục thì cấm hoàn toàn không cho nói tiếng Tagalog nên họ nói tiếng anh rất tự tin và nói chuyện với họ rất thích. Ai có điều kiện cho con em qua học đây học từ bé đi, đảm bảo sau này đi về nói tiếng anh như gió luôn. Ở các trường anh ngữ này, ai không nói tiếng anh thì nộp phạt nhé nên cứ thế mà cư dân họ nói tiếng anh giỏi lắm.

Một điểm cộng của SMEAG là học viên được tham gia vào các hoạt động thiện nguyện bổ ích như Bazaar, trồng rừng ngập măn, thăm trại trẻ mồ côi,… mỗi chuyến đi với những người bạn mới sẽ làm bạn có những kỉ niệm khó quên.

Điểm trừ, các học viện quá nhiều nội quy, vào học là học viên phải đồng ý tuân thủ các quy định như trễ giờ, dùng tiếng khác ngoài tiếng anh trong lớp, trốn giờ học, tự ý nấu ăn,.. Nếu không tuân thủ sẽ bị warning, trừ điểm, tùy mức độ thì đuổi học.

  1. Cần lưu ý gì khi sang Philippines

Bạn nào qua đây mà mục đích học thì nên chọn trường và làm visa ở Việt Nam trước vì nếu chỉ đi du lịch, qua 1 nước trong Đông nam á thì được miễn visa 30 ngày. Nhưng nếu bạn ở lại lâu hơn 30 ngày thì phải làm visa.

Lộ trình bay từ Việt Nam sang Philippines

Từ cả 2 sân bay Nội Bài và Tân Sơn Nhất đều chưa có đường bay thẳng đến đảo Cebu. Do đó thì bạn phải đáp chuyến bay quá cảnh ở thủ đô Manila, sau đó đáp tiếp chuyến bay đến đảo Mactan và mất khoảng 30 phút đến 1 giờ đồng hồ để đi ô-tô hoặc đi thuyền đến đảo Cebu.

Mua vé máy bay từ HCM hoặc HN qua Manila thì theo kinh nghiệm săn vé của mình thì www.cebupacificair.com/vn-en là lựa chọn đáng giá cho các bạn, thường xuyên có vé hàng tháng nhé, các bạn chăm chỉ săn vé là kiểu gì cũng săn được các vé rẻ.

Lưu ý: Ở Philippines, không cho mang dù/ô trong hành lý xách tay khi bay các chuyến bay nội địa.

Phương tiện đi lại

Trong nội thành có rất nhiều phương tiện công cộng để đi lại, bạn có thể lựa chọn xe ba bánh, taxi, Jeepney hoặc xe bus. Xe Jeepney là phương tiện rất độc đáo của người địa phương thường dùng để đi các quãng đường ngắn. Gía đi Jeepney 8-8,5 peso/lượt (1USD = 48,55 peso). Nhớ lưu ý cận thận túi xách, ví và điện thoại khi đi Jeepney, dù các bác lái xe cũng tốt bụng với thật thà lắm. Địa điểm chiều đi và chiều về đi thì có sẵn ở trên thân xe, còn ở trước xe thì đó là nơi đến, nhìn trúng nơi nào muốn đến thì nhảy lên đi thôi.

Taxi có 2 loại xe màu trắng và màu vàng. Taxi màu trắng có mức cước thấp hơn, phí mở cửa xe trắng khoảng 40 Peso.

kinh nghiệm du học Philippines

Chiếc Jeepney đây nhé, có điểm tương đồng với Tuk tuk của Thái Lan

kinh-nghiem-du-hoc-philippines-1

 Jeepney có thân sau đi được chưa được tầm gần 20 người, giá đi 4 km đầu khoảng 8 peso, khoảng 4.000 VNĐ gì đó, km tiếp theo tăng 50 cent

kinh-nghiem-du-hoc-philippines-2

Gía cước taxi rẻ nhưng họ sẽ tính phí cả thời gian chờ đợi chứ không phải quãng đường không thôi, các bạn nhớ chú ý điểm này

kinh-nghiem-du-hoc-philippinesHệ thống xe bus tốc độ nhanh không thuận tiện cho đi lại thông thường do chạy đường dài , ít bến đỗ

kinh nghiệm du học Philippines

Cách thanh toán tiền vé máy bay và nạp thẻ điện thoại rất tiện lợi. Bạn nào thanh toán tiền vé máy bay ấn vào bills payment, còn mua thẻ điện thoại thì vào Load

Ăn uống

kinh-nghiem-du-hoc-philippines-7

Bảng giá Mang Inasang

Đồ ăn của Philppines không phong phú như món ăn của người Việt mình. Ở đây thì toàn đồ ăn nhanh do người Philippines sống vội vàng, thích ăn nhanh và nhiều đồ dầu mỡ, quay đi là Jollibee, quay lại là Mcdonald’s, quay tiếp vòng nữa là KFC, đảo lại lại là Mang Inasang. Mang Inasang ăn tầm 50k, mình đánh giá là khá ngon, đồ ăn cũng rẻ, bán cơm gà, nước uống free và 1 chén nước chua kiểu như nước me. Sang Philippines là phải kiếm ngay mấy tiệm mà họ hay tới, ăn rẻ và ngon. Cuối tuần đi ăn chơi cho vui vậy thôi, còn bữa ăn hàng ngày thì nhà trường cũng sắm sửa cho mình 3 bữa/ngày rồi.

Lời kết

Trước khi đi, nhiều người cũng đã nói với mình, Philippines nghèo, bão gió thế đi làm gì 🙂 .  Nhưng cũng may mắn nhờ người quen bên đó giúp đỡ và nhận xét khá tốt nên mình đã suy nghĩ khá nhiều. Không đi làm sao mà biết người khác nói đúng hay sai, phải trải nghiệm rồi mới rõ. Thế là quyết tâm đi. Và đến bây giờ, khi đã về nước 1 năm mình cũng chưa bao giờ hối hận là đã đi. 6 tháng bên đó, chưa kể tiếng anh như thế nào nhưng trải nghiệm, học và giao lưu với các bạn du học sinh, tận mắt chứng kiến đã khiến mình có cái nhìn mới mà ở Việt Nam mình không thế có được.

Đặt câu hỏi cho tác giả